@@@
Tín
hiệu mùa xuân
Tản
văn của Nguyễn Chu Nhạc
Đêm
qua, ngủ mơ vang tiếng mưa nhè nhẹ, rơi rơi, ru rín, rả rich… Sáng dậy, mở cửa
nhìn ra thấy mái hiên nhỏ giọt, lối vào ngõ nhà ướt át…Thì ra mưa thật chứ
không phải là mơ.
Đi đường, cân nhắc rồi thây kệ, chẳng áo mưa gì. Trời mờ
hơi mưa, xuyên màn mưa bụi, lúc đầu không sao nhưng chỉ một chút là bụi nước mờ
mắt kính, vạt trước áo khoác ngoài cũng nhếnh nháng… Ấy là chút lộc sớm của mùa
xuân...
Lâu rồi, mới thấy đây. Tự nhiên, nhớ mấy câu thơ rất chi tinh
tế của Lưu Trường Khanh, một thi nhân đời Đường (Trung Quốc), trong bài thơ Biệt
Nghiêm Sĩ Nguyên, đã viết “Tế vũ
thấp y khan bất kiến/Nhàn hoa lạc địa thính vô thanh”, dịch nghĩa tiếng Việt
là “Mùa phùn làm ướt áo, nhìn mà chẳng thấy/
Hoa nhẹ nhàng rơi xuống đất, nghe không thành tiếng”. Quả là hay và tinh tế
làm sao. Được biết, hai câu thơ này từng được sử dụng làm đề thi cho học sinh
toàn Trung Quốc trong một kỳ thi tốt nghiệp bậc Trung học phổ thông. Một người bạn
thơ của tôi, blogger Hoa Mai đã dịch là “Mưa
phùn áo ướt nhìn chẳng rõ/ Hoa rơi từng cánh bẫng như không”. Thế cũng là
hay.
Tiết mưa phùn, mưa xuân, hơn ngàn năm nay vẫn vậy. Thời ấy,
thi nhân Lưu Trường Khanh, đi thuyền dọc sông, gặp tiết mưa xuân đã cảm thán mà
viết vậy… Đến thời nay, nhà thơ xứ Việt mình, Trần Đăng Khoa, cũng tài tình lắm
thay khi tả cảnh mưa phùn, mưa xuân, trong bài thơ Mưa xuân, đã hạ bút: “Mưa bay như khói qua chiều/ Vòm cây như nhỏ
giọt đều qua đêm/ Tiếng mưa vang nhẹ khắp miền/ Lòng rung như chiếc lá mềm, khẽ
sa/ Sáng ra, mở cửa nhìn ra/ Vẫn mưa mà đất trước nhà vẫn khô”…
Nhưng tiết mưa phùn, với người thành phố, có thể làm người
ta khó chịu, bởi sự ướt át, nhớp nháp, ẩm thấp, nhưng với nhà quê, mưa phùn có
cái duyên và sự thú vị của nó. Sống ở quê lâu, nhìn đâu cũng thấy sự chuyển biến
của vạn vật theo tiết trời… Ngoài cánh đồng, sau nhưng ngày rét khan khô hạn,
mưa phùn đất ẩm, những chân ruộng chưa vỡ, rau khúc miên man màu xanh non, còn
chân ruộng mạ, mỗi ngày nhìn cũng đổi khác. Cây vụ đông như su hào, bắp cải, cải
cúc mỡ màng hơn. Trong làng ngoài ngõ, ướt át lầy bẩn bùn đất có đấy, nhưng ta
sẽ thấy thú vị khi thấy vạt bèo trên ao cạn đã xanh hơn, hàng rào cúc tần,
xương rồng thì tươi roi rói… Trong vườn,
những vạt cải sót, cải giống lên ngồng rung rinh hoa vàng ngậm nước mưa như nạm
ngọc. Và, những cây bười, cây chanh hoa đâm nụ sớm hương lan dìu dịu… Bày gà mẹ,
gà con túc túc dắt nhau tìm bới, bắt sâu bọ, côn trùng trong đất ẩm… Mọi vạn vật
đều cựa quậy, sống động hẳn lên, chờ tiết xuân sang,… Mưa phùn là tín hiệu đầu
tiên của mùa xuân đấy…
Ấn tượng làm sao, trong màn mưa bụi giăng mờ ngõ xóm, là những
loài hoa màu đỏ. Và nữa, màu áo đỏ, khăn choàng đỏ của các chị, các cô gái quê
cũng ấn tượng và có sức khơi dậy trong ta niềm hứng khởi xuân !...
Có chi đó bâng khuâng khi nhớ về những tiết mưa xuân của một
thời xa xưa gian khó, rồi lòng chợt nhớ một câu thơ của Nguyễn Bính “… Bữa ấy
mưa xuân phơi phới bay/ Hoa xoan lớp lớp rụng vơi dầy/ Hội chèo làng Đặng đi ngang
ngõ/ Mẹ bảo, thôn Đaoì hát tối nay…” ./.

Nhận xét
Đăng nhận xét